HÌNH ẢNH LỚP CHỦ NGHIỆM
QUỐC HOA VIỆT NAM
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành
viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của
Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Đọc và suy ngẫm

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Huỳnh Thị Thuý Hằng (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:22' 08-01-2011
Dung lượng: 772.5 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Huỳnh Thị Thuý Hằng (trang riêng)
Ngày gửi: 20h:22' 08-01-2011
Dung lượng: 772.5 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
"Sơ Ró là một trong những xã nghèo nhất huyện, điều kiện đi lại, sinh hoạt còn khó khăn. Giáo viên nam vào đây công tác cũng cảm nhận thấy sự vất vả, với giáo viên nữ mọi chuyện còn khó khăn hơn nhiều. Những giáo viên ở đây đến từ nhiều nơi, mỗi người một hoàn cảnh, nhưng đều có tấm lòng yêu nghề, yêu trò. Nên hơn 11 năm công tác nơi đây, chưa bao giờ tôi thấy giáo viên nào bỏ trường, bỏ lớp…”. Đó là lời tâm sự chân tình của thầy Nguyễn Trọng Tâm-hiệu trưởng Trường TH Kim đồng-xã Sơ Ró-huyện Kông Chro, Gia Lai khi tiếp xúc với chúng tôi…
Từ chuyện đời…
Hơn 5 năm công tác tại xã nghèo này, với cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đó là khoảng thời gian chất chứa bao nhiêu cảm xúc buồn, vui lẫn lộn. Trong căn phòng chưa đầy 20 m2, chỉ đủ để bày trí 2 chiếc bàn soạn giáo án và một chiếc giường đôi. Thoạt nhìn không ai nghĩ đây là “tổ ấm” của 4 cô giáo trong nhiều năm qua: “Những ngày đầu vào đây công tác, cảm thấy buồn vô kể, nhất là những ngày mưa trắng trời cảm thấy cô đơn, trống trãi. Ở đây thiếu thốn đủ thứ, nhớ nhà, nhớ cuộc sống xưa, nhiều khi nghĩ lại, mình tự nhủ, không biết sức mạnh nào để mình gắn bó với mảnh đất này…” cô Hạnh tậm sự. Dù cách thị xã An Khê, Gia Lai không bao xa, nhưng vài ba tuần cô mới ghé về thăm nhà để cảm nhận cuộc sống bên gia đình đầm ấm. Khi chúng tôi nhắc đến chuyện chồng, con cô chỉ cười hiền… “chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi” .
Còn với cô Nguyễn Thị Vĩnh Ái, phải vất vả hơn nhiều khi sinh con chưa được 1 năm đã phải vào lại trường công tác. Không thể xa con, cũng không thể xa trường, xa học trò đang từng ngày mong mỏi. Với đồng lương ít ỏi của mình, cô phải thuê thêm người vào chốn làng quê heo hút này chăm sóc con, để cô có thời gian lên lớp. Dường như cuộc sống “một chốn, bốn quê” đã trở thành đặc trưng của những giáo viên ở các xã vùng sâu, vùng xa trên mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió này.
Không thể nào nói hết khó khăn trong cuộc sống của những giáo viên nơi xã nghèo này, mỗi người một cảnh đời, trong họ ai cũng mang một nỗi niềm tâm sự. Người xa quê, người xa chồng, xa vợ, xa con… Hạnh phúc gia đình đành gửi lại cho hậu phương. Vì hầu hết họ còn rất trẻ, nên hành trang mang theo chỉ có nghị lực của tuổi trẻ và tình yêu thương để vượt qua những gian khổ đời thường, cho con chữ nảy mầm trên vùng đất khó.
Đến chuyện nghề…
Chuyện nghề của các thầy cô giáo trên mảnh đất này như một bộ phim dài tập kể về những thăng trầm của đời người gieo chữ. Gian khổ, buồn, vui, có cả nước mắt, sự hy sinh và hạnh phúc. Nhắc đến chuyện học ở Sơ Ró, huyện Kông Chro, Gia Lai bây giờ, không ai có thể ngờ được, với một xã hơn 80% là người đồng bào dân tộc thiểu số, thì có đến hơn 50% số hộ nghèo. Nhưng những năm qua tại trường TH Kim Đồng và trường THCS Nguyễn Trãi tỷ lệ duy trì sĩ số luôn đạt trên 98%, tỷ lệ học sinh lên lớp 99%. Dù chất lượng học sinh vẫn còn hạn chế, nhưng với tình yêu thương và sự nhiệt tình của thầy cô giáo nơi đây đã thắp lên ngọn lửa đam mê trong tâm hồn của học trò trên vùng quê này.Thầy Nguyễn Trọng Tâm cho chúng tôi biết thêm: “Chúng tôi thường xuyên phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức tuyên truyền vận động, hầu như tuần nào các giáo viên cũng tham gia các buổi họp làng để gần gủi với bà con, từ đó phân tích cho dân hiểu được tầm quan trọng trong việc cho con em mình đến trường…”. Nên các ngôi làng trên mảnh đất này đều có dấu chân của các thầy cô giáo.
Gặp chúng tôi trong phòng làm việc của thầy Tâm, cô Nguyễn Thị Kim Lệ, với khuôn mặt buồn rầu khi tất cả những sách, vở, giáo án ướt sũng vì bị rơi khi lội qua suối Krăk. Có lẽ, đây là thử thách đầu tiên của tân giáo viên trẻ này. Với những giáo viên công tác lâu năm ở Sơ Ró, đó là chuyện “thường ngày ở xã”. Vì để đến được với các điểm trường làng Kroi Kpoh và làng Btin, thầy cô giáo nơi đây phải lội qua sông P’Tăh và suối Krăk. Những ngày mưa lớn không thể qua sông các thầy cô giáo phải bám trụ tại làng để dạy chữ cho các em.
Một câu chuyện cảm động về giáo viên bám làng mà tôi từng được nghe. Trong buổi
Từ chuyện đời…
Hơn 5 năm công tác tại xã nghèo này, với cô Nguyễn Thị Ngọc Hạnh đó là khoảng thời gian chất chứa bao nhiêu cảm xúc buồn, vui lẫn lộn. Trong căn phòng chưa đầy 20 m2, chỉ đủ để bày trí 2 chiếc bàn soạn giáo án và một chiếc giường đôi. Thoạt nhìn không ai nghĩ đây là “tổ ấm” của 4 cô giáo trong nhiều năm qua: “Những ngày đầu vào đây công tác, cảm thấy buồn vô kể, nhất là những ngày mưa trắng trời cảm thấy cô đơn, trống trãi. Ở đây thiếu thốn đủ thứ, nhớ nhà, nhớ cuộc sống xưa, nhiều khi nghĩ lại, mình tự nhủ, không biết sức mạnh nào để mình gắn bó với mảnh đất này…” cô Hạnh tậm sự. Dù cách thị xã An Khê, Gia Lai không bao xa, nhưng vài ba tuần cô mới ghé về thăm nhà để cảm nhận cuộc sống bên gia đình đầm ấm. Khi chúng tôi nhắc đến chuyện chồng, con cô chỉ cười hiền… “chuyện chồng con khó nói lắm anh ơi” .
Còn với cô Nguyễn Thị Vĩnh Ái, phải vất vả hơn nhiều khi sinh con chưa được 1 năm đã phải vào lại trường công tác. Không thể xa con, cũng không thể xa trường, xa học trò đang từng ngày mong mỏi. Với đồng lương ít ỏi của mình, cô phải thuê thêm người vào chốn làng quê heo hút này chăm sóc con, để cô có thời gian lên lớp. Dường như cuộc sống “một chốn, bốn quê” đã trở thành đặc trưng của những giáo viên ở các xã vùng sâu, vùng xa trên mảnh đất Tây Nguyên đầy nắng gió này.
Không thể nào nói hết khó khăn trong cuộc sống của những giáo viên nơi xã nghèo này, mỗi người một cảnh đời, trong họ ai cũng mang một nỗi niềm tâm sự. Người xa quê, người xa chồng, xa vợ, xa con… Hạnh phúc gia đình đành gửi lại cho hậu phương. Vì hầu hết họ còn rất trẻ, nên hành trang mang theo chỉ có nghị lực của tuổi trẻ và tình yêu thương để vượt qua những gian khổ đời thường, cho con chữ nảy mầm trên vùng đất khó.
Đến chuyện nghề…
Chuyện nghề của các thầy cô giáo trên mảnh đất này như một bộ phim dài tập kể về những thăng trầm của đời người gieo chữ. Gian khổ, buồn, vui, có cả nước mắt, sự hy sinh và hạnh phúc. Nhắc đến chuyện học ở Sơ Ró, huyện Kông Chro, Gia Lai bây giờ, không ai có thể ngờ được, với một xã hơn 80% là người đồng bào dân tộc thiểu số, thì có đến hơn 50% số hộ nghèo. Nhưng những năm qua tại trường TH Kim Đồng và trường THCS Nguyễn Trãi tỷ lệ duy trì sĩ số luôn đạt trên 98%, tỷ lệ học sinh lên lớp 99%. Dù chất lượng học sinh vẫn còn hạn chế, nhưng với tình yêu thương và sự nhiệt tình của thầy cô giáo nơi đây đã thắp lên ngọn lửa đam mê trong tâm hồn của học trò trên vùng quê này.Thầy Nguyễn Trọng Tâm cho chúng tôi biết thêm: “Chúng tôi thường xuyên phối hợp với chính quyền địa phương tổ chức tuyên truyền vận động, hầu như tuần nào các giáo viên cũng tham gia các buổi họp làng để gần gủi với bà con, từ đó phân tích cho dân hiểu được tầm quan trọng trong việc cho con em mình đến trường…”. Nên các ngôi làng trên mảnh đất này đều có dấu chân của các thầy cô giáo.
Gặp chúng tôi trong phòng làm việc của thầy Tâm, cô Nguyễn Thị Kim Lệ, với khuôn mặt buồn rầu khi tất cả những sách, vở, giáo án ướt sũng vì bị rơi khi lội qua suối Krăk. Có lẽ, đây là thử thách đầu tiên của tân giáo viên trẻ này. Với những giáo viên công tác lâu năm ở Sơ Ró, đó là chuyện “thường ngày ở xã”. Vì để đến được với các điểm trường làng Kroi Kpoh và làng Btin, thầy cô giáo nơi đây phải lội qua sông P’Tăh và suối Krăk. Những ngày mưa lớn không thể qua sông các thầy cô giáo phải bám trụ tại làng để dạy chữ cho các em.
Một câu chuyện cảm động về giáo viên bám làng mà tôi từng được nghe. Trong buổi
 






















Các ý kiến mới nhất